IndexIndex  CalendarCalendar  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  


Chào mừng bạn đến với
»»--http://dolls.forumvi.net--««
Cộng Đồng DF - Chúc các bạn vui vẻ!

» Nếu đã có tài khoản, đăng nhập tại đây:«

» Chưa có tài khoản? Nhấn vào đây để đăng ký «
Share|
Tiêuđề

Băng Tuyết

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

[Dolls Family]

Bloodchan

Sex Sex : Nữ
Posts Posts : 10
Tiền Tiền : 423
Thanks Thanks : 3

Bài gửiTiêu đề: Băng Tuyết Sun Aug 15, 2010 3:57 pm


Title : Băng tuyết
Author : Bloodchan ( hay Suchan đều ok )
Grenve :Sa
Rating : Hải Băng / Gia Hy
Disclaimer : thuộc về tôi
Summary : nếu có kiếp sau thì tôi sẽ đi tìm cậu...







_Cái xe chết tiệt này lại chết máy nữa rồi ,bực thật _Ông Y Kỳ đập mạnh tay vào vô lăng ,cau có.

_Xe hư hả anh?! _Bà Trần Trân nhẹ nhàng vuốt tóc hỏi chồng

Thở dài, ông quay qua nói với vợ : “Ừ, chắc là hư đâu đó, em và các con chờ một lát nhé ’’.

_ Ba,ba, ngồi trong xe bí lắm cho con ra ngoài chơi nha ba … Hải Băng đang ngồi cạnh ba ở ghế trước chồm lên lay tay ba nó, mắt long lanh năn nỉ.

_ Ừ, nhưng đừng đi xa quá nhé con … cẩn thận đấy _ Bà Trần Trân mỉm cười gật đầu với đứa con trai bé bỏng hiếu động,trên lòng bà bây giờ là đứa con gái đang ngủ say sưa ,Sao Băng _em gái song sinh với Hải Băng .Trên chặng đường dài từ nhà cô tới nhà ngoại ,cô bé mệt mỏi thiếp đi.

Được sự đồng ý của mẹ ,Hải Băng mở cửa xe nhảy phóc ra ngoài ,chạy biến vào cánh đồng đầy cỏ lau bên đường ,cậu ngoái lại vẫn nghe tiếng nói của ba văng vẳng : “ Cẩn thận đó con …”


_Dạ ….Cậu đáp lại rồi nhanh như sóc hoà mình vào rừng cỏ lau rậm rạp ,còn cao hơn cả dầu cậu nữa

Gío thổi xào xạc , đung đưa những cành cỏ lau theo gió ,thỉnh thoảng gió còn nghịch ngợm kéo theo những bông bồ công anh đi cùng mình .Mải mê chạy theo một cánh bồ công anh ,Hải Băng chạy sâu vào bên trong…


Hix…hix….



Tiếng thút thít vang lên nhỏ xíu nhanh chóng bị tiếng lá cây xôn xao át mất ,tiếng khóc lại nức nở cất lên ,trong trí óc non nớt của cậu bé mới 7 tuổi như Hải Băng cậu không thấy sợ mà ngược lại còn tò mò hơn nên cậu đứng im nghe tiếng khóc từ đâu truyền tới ,rồi lần theo âm thanh ấy…

_Huhuhu…hix hix…

Trước mặt Hải Băng lúc này là một cậu bé trạc tuổi mình ,với đôi mắt đẫm lệ cả người đang run rẩy lên trong tiếng nấc.Thấy Hải Băng ,cậu bé giật mình ,ngước mặt lên

Lúng túng ,Hải Băng ấp úng tiến lại gần :: Đừng sợ …tớ….”

Cậu bạn quay mặt lại ,cúi gằm đầu xuống ,lúc này Hải Băng mới để ý là trước mặt cậu bạn là một con vật nhỏ xíu nằm đó ,nhưng hình như nó không động đậy…

Là một chú chim nhỏ…

Mạnh dạn hơn ,Hải Băng ngồi xuống cạnh cậu bạn ,giơ tay ra định chạm vào con chim nhưng lại ngập ngừng dừng lại. Như hiểu cậu nghĩ gì ,cậu bạn lau nước mắt ,nói khẽ :

_Con chim của tớ nó chết rồi,nó…_Đang nói cậu lại bật khóc _ Nó …nó bị con mèo cắn…

Hải Băng lúng túng,vội vàng lấy khăn lau nước mắt cho người bạn mới quen ,cậu bé cố gắng dùng hết những ngôn từ trong đầu ngây thơ của mình lúc bấy giờ để an ủi:

_ Đừng…đừng khóc mà…tụi mình chôn nó nhé…

Khẽ gật đầu ,cậu bạn đồng ý..

Trong buổi chiều đầy nắng gió trên cánh đồng cỏ lau ngập đầy ,hai đứa bé lúi húi chụm đầu vào nhau ,dùng tay cào bới đất rồi đặt con chim nhỏ tội nghiệp trên một chiếc lá nhẹ nhàng phủ đất lên trên

Xong xuôi ,hai đứa còn cẩn thận buộc hai cái que lại thành một cây thánh giá cắm trên “mộ” của chim con.

Hải Băng đứng dậy kéo theo cậu bạn rồi lặng lẽ phủi sạch đất cát bám trên người cậu bé ,rồi cậu luồn tay vào áo của mình lây ra một chiếc vòng bạc nhỏ xíu có treo một cây thánh giá tròng vào cổ cậu bạn mới quen ,mỉm cười :

_Con trai phải mạnh mẽ lên chứ?! Chúa sẽ che chở cho cậu…

Đỏ mặt ,cậu bạn bối rối mấp máy môi định nói gì nhưng sau rốt lại im bặt

Tiếng bà Trần Trân vọng tới:

_Băng ơi, về thôi con…

_Dạ…_Hải Băng đáp lại lời mẹ ,rồi quay qua cậu bạn hôn nhẹ lên chiếc má phúng phíng một cái rồi quay đầu chạy biến

_Tạm biệt nhé …

Đưa tay vẫy chào ,Hải Băng biến mất sau cánh đồng hoa lau , để lại cậu bé ngơ ngẩn nhìn theo bóng người bạn mà cả hai còn chưa kịp biết tên

Cậu bé nắm chặt cây thánh giá trong tay rồi lẩm bẩm cái tên :”Băng…”

Năm ấy Y Hải Băng 7 tuổi



_______________________0.0________________________ __





9 năm sau…



_Áaaaaaaaaaaaaaaa………………


Tiếng thét hãi hùng vang lên trong tư dinh nhà họ Y và nơi xuất phát của tiếng thét ấy là từ trong phòng của Hải Băng ^0^

_Ohayoo gozaimasu ,oni_chan….

_Chào buổi sáng cái gì mà chào chứ ?! Em đấy Sao Băng ,sao em cứ vào phòng anh ngủ hoài vậy hả…_Tiếng Hải Băng cáu kỉnh

Sao Băng ngồi trên giường ôm gối ,giọng hờn dỗi :

_Không còn cách nào khác ,tại em mơ ác mộng mà …

Bước xuống giường Sao Băng rơm rớm nước mắt

_Hơn nữa anh là anh trai song sinh của em mà…bộ anh hai ghét em sao?! Hix hix…

Cách này luôn được cô bé sử dụng dùng để đối phó với anh trai của mình và nó cũng luôn tỏ ra là có hiệu quả để trấn áp cơn giận của Hải Băng .Lần này cũng không ngoại lệ cậu lại mềm nhũn trước gương mặt giống mình y sì đúc ,dù trong thâm tâm Hải Băng biết thừa là em gái mình đang giả vờ nhưng không hiểu sao cứ mỗi lần Sao Băng ”ra …chiêu” là cậu không tài nào giận nổi và ngay sau đó là câu nói muôn thuở:

_Được rồi, được rồi…là anh sai được chưa?!

_Có thế chứ…_Sao Băng tỉnh khô reo lên như không có gì cả

Và cứ thế ngày qua ngày Hải Băng luôn bị cô em tinh quái mà mình yêu thương vô hạn bắt nạt không thương tiếc ,mới đây nhất là cô bé bắt anh trai của mình phải…để tóc dài không được cắt vì với lý do là :” Anh rất …xinh mà để tóc ngắn thì …uổng quá phải tóc dài thì mới giống …chị em song sinh…” .Dù cho Hải Băng có phản đối thế nào thì sau cùng chiến thắng vẫn thuộc về cô em này. Thế nên sau những năm tháng đau thương cậu rút ra được một kết luận :” Chân lý luôn thuộc về con bé này



Sân trường xôn xao trong nắng những tiếng ve kêu hoà âm cùng tiếng cười đùa rộn rã , đặc biệt hôm nay là những tiếng ồn ã của những người tò mò vì ngày hôm nay trường có hai học sinh mới chuyển tới ,lại thuộc tầng lớp con nhà khá giả điều đặc biệt hơn là một cặp song sinh giống nhau như hai giọt nước ,cả hai đều cực kỳ xinh xắn nên rất nổi bật.

_Cả hai đều tên “ Băng “đúng chứ?! _ người con trai có mái tóc màu vàng nhạt dựa lưng vào cửa sổ, đôi mắt nhìn xuống sân trường dõi theo bóng của hai anh em học sinh mới

_Dạ ,chính xác mà là Y Hải Băng và Y Sao Băng…

Người con trai lặng thinh không nói gì quay mặt vào trong lớp lặng lẽ

_Anh ,sao anh cứ luôn tìm kiếm những người tên “ Băng “ vậy ?!

_người có mái tóc đỏ tay cầm xấp tư liệu điều tra hỏi nguời tóc vàng

_Chuyện này ,các cậu không nên biết…_mỉm cười người tóc vàng gật đầu ra hiệu ,người tóc đỏ hiểu ý vội lui ra cửa…



Lớp 11a8


Đây là buổi đầu tiên ở trường mới của hai anh em Hải Băng,ba mẹ vì có việc nên bắt buộc phải chuyển nhà về nhà ngoại .Ba của hai anh em là đại sứ quán ,còn mẹ thì là giám đốc một công ty lớn nên từ bé cả hai đã là những cậu ấm cô chiêu nhưng không hề được nuông chiều mà như bao bạn bè khác đồng trang lứa cả hai đều chịu sự dạy dỗ rất nghiêm khắc, bởi thế mà cả hai rất được mọi người yêu quý….

_Y Sao Băng , đại ca gọi cậu kìa…._ cô bạn cùng lớp giật tay áo Sao Băng chỉ tay ra cửa

Ngạc nhiên ,cô quay ra cửa thì thấy đứng trước của lớp 11a8 lúc này là anh chàng tóc đỏ gầy gầy mỉm cười gật đầu với cô

Sao Băng dợm bước đứng dậy thì bị Hải Băng kéo lại ,nhìn sâu vào mắt anh cô hiểu anh mình muốn gì ,cô khẽ nói:

_Em về liền à…không sao đâu…

Thấy vậy người tóc đỏ bèn đi thẳng vào chỗ ngồi của hai anh em đặt tay lên vai Hải Băng trấn an:

_ Đừng lo , đại ca sẽ không làm gì cô ấy đâu

_Anh ta muốn gì ở em tôi _Hải Băng gằn giọng

_Anh…em sẽ ổn mà _Sao Băng thình lình chen vào mỉm cười với anh rồi cô quay qua với người tóc đỏ gật đầu “ Ta đi thôi ,anh…”

_ Tôi là cánh tay phải của đại ca tên Phong…



_____________________0.0___________________



Sao Băng vừa về tới lớp Hải Băng đã đứng phắt dậy hỏi dồn ( tay này yêu em hơi thái quá )

_Hắn ta…cái tên đại ca gì gì ấy hỏi gì em vậy?!

_Anh ấy là Gia Hy học trên mình một lớp 12a8_ Sao Băng ngắt lời
Càu nhàu Hải Băng mở quyển sách ra rồi gập mạnh lại

_Rồi Gia Hy hắn ta hỏi gì

_Không có gì ,chỉ nói em là người mà anh ấy tìm kiếm bao lâu nay…

_Vậy mà không có gì à , để anh xem hắn ta định dở trò gì với em

Hải Băng tức giận đùng đùng đi ra cửa ,ngay lập tức Sao Băng chạy theo anh mình giữ lại :

_Anh ấy có làm gì em đâu anh hai …

Mặc kệ cô em gái đang chạy theo sau cậu vẫn đi thẳng hướng lớp 12a8

Đang trên đường xuống canteen ,Gia Hy chợt trông thấy cặp anh em song sinh ,nhìn vẻ mặt không mấy vui vẻ gì của Hải Băng anh đã đoán ngay ra mọi việc ,cười nụ cười tinh quái anh chầm chậm bước lại phía hai người

_Chà chà có chuyện gì à? cậu muốn tìm tôi saoY Hải Băng?!

Thình lình đụng độ ngay phải người mình muốn gặp cậu không tránh khỏi giật mình .Gia Hy quả không hổ danh là đại ca của trường đứng với Hải Băng thì trông cậu thật nhỏ bé dễ hơn cậu cả một cái đầu ( không biết có phải là do cậu giống Sao Băng quá không mà ngay cả chiều cao của hai người cũng suýt soát nhau) anh ta còn mang bộ mặt điển trai rất lãng tử với mái tóc vàng nhạt tự nhiên nữa cộng thêm dáng người mẫu chuẩn ,nụ cười khó ưa trong thoáng chốc khiến cậu có cảm giác ngẩn ngơ…

_Sao vậy ?! cậu có chuyện gì phải không…

Gia Hy lại gần hai người hơn nháy mắt trêu ngươi làm cho cậu tức xì khói, cậu quát lên

_Phải, tôi định hỏi anh định giở trò gì với em gái tôi?!

_Gỉơ trò gì ư?!..._ Làm bộ mặt ngây ngô anh đưa tay lên má gãi gãi_Chẳng làm gì cả ,chỉ là tôi muốn cô ấy làm người yêu thôi …

_Nguỵ biện ,hôm nay hai chúng tôi mới chuyển tới …

Không để cho cậu nói hết câu ,anh ngắt lời, đưa tay ra túm lấy Sao Băng kéo lại gần nhìn thẳng vào mắt cậu

_Tôi và cô ấy đã từng gặp nhau ,có thể cô ấy không nhớ tôi nhưng suốt 9 năm qua tôi vẫn nhớ tôi thích cô ấy…



……………………………………………………………………….



Trên cánh đồng đầy cỏ lau ,những cơn gió vẫn thi nhau vờn những bông bồ công anh bay tan theo gió ,một bóng người ngồi lặng lẽ trên cỏ, tay nắm chặt sợi dây chuyền bạc có treo hình thánh giá

_Cuối cùng mình đã gặp lại nhau …._ Gia Hy thầm nghĩ ,ngước mắt lên trời những ngôi sao đêm vẫn nhấp nháy như những viên pha lê lấp lánh …


Sáng hôm sau…


_Anh ,em có hẹn với mấy nhỏ bạn cùng vào tổ trà đạo anh ăn cơm một mình nha

Sao Băng cười tươi chạy đi còn lại một mình ,không muốn ăn cùng người khác cậu trèo lên sân thượng ngồi ngắm mây trời ,vì thực ra cậu cũng không cảm thấy đói lắm

Mái tóc dài quá vai của cậu vừa bị xổ tung ra sau khi bị vướng vào cành cây khi lên sân thượng cứ bay lung tung làm cậu khó chịu ,nhăn nhó một hồi cậu đành tặc lưỡi mặc kệ nó thôi tuy hơi phiền phức nhưng đã là ý muốn của Sao Băng thì cậu đâu có dám trái

Cũng lúc ấy ,Gia Hy cũng đang lên,bắt gặp cậu đang thơ thẩn ngắm mây trời ,mái tóc ngắn ngắn bay bay lúc này làm cho anh hơi giật mình thầm nghĩ: “ Là Hải Băng, giống quá như năm xưa…”

Quay người lại ,thấy Gia Hy nhìn mình chằm chặp cậu khó chịu cất tiếng

_Anh làm gì mà nhìn tôi ghê vậy?!

_Không …không có gì….

Hải Băng bực mình quay người đi ,nhìn bóng dáng cậu lại một lần nữa làm cho Gia Hy sửng sốt ,anh buuột miệng:

_Không thể nào,anh em song sinh có thể giống nhau tới như vậy ư?!

_Cái gì mà giống với không giống chứ?!

Bối rối anh vội vã lấp liếm không để cho cậu biết sự thực là anh đang giật mình vì sự giống nhau của người trong ký ức của anh và Hải Băng

_Không tôi đang nghĩ quả nhiên là anh em song sinh, cậu thế này trông không khác gì con gái ,trông rất đáng yêu…

_Cái…cái gì…

Mặt đỏ như mặt trời ,cậu vung tay định đấm cho Gia Hy một đấm nhưng bị anh đưa tay chặn lại :

_Dám bảo tôi đáng yêu sao?!

_Cậu đáng yêu thật mà …

Tức giận ,cậu đuổi anh chạy vòng vòng nhưng không tài nào bắt kịp, càng nhìn gương mặt giận dữ của Hải Băng không hiểu sao Gia Hy lại thấy rất thú vị lại càng trêu chọc hơn nữa…





Thịch…thịch….

Tiếng tim của Hải Băng đập mạnh ,cậu lảo đảo ngã xuống đưa tay ôm ngực ,mồ hôi ra ướt đẫm áo ,guơng mặt cậu tái đi vì đau đớn ,nhịp thở khó khăn ,cậu thấy đất trời đảo lộn…vẳng trong tai cậu lúc này là một giọng nói thảng thốt:

_Hải Băng…?! Cậu làm sao vậy ?!....Hải Băng…

Không chần chờ Gia Hy ngay lập tức đặt Hải Băng xuống sân thượng và …hô hấp nhân tạo cho cậu ,vì nhà anh là gia đình có truyền thống làm bác sĩ nên ngay lập tức anh hiểu chuyện gì đang xảy ra với Hải Băng.

_Hải Băng …tỉnh dậy đi…

Tiếng gọi thiết tha vọng vào tai cậu ,ho lên mấy tiếng nhịp tim cậu dần đập ổn định trở lại ,cậu cảm thấy cơ thể mình nhẹ bỗng đi hình như đã có một bàn tay nhẹ nhàng bế cậu dậy ,cậu lờ mờ cảm nhận thấy trong vô thức, một bàn tay ấm áp…..


End chap 1

Đấy nghe lời Yukichan kéo nốt Băng Tuyết qua rùi đấy ,còn mấy bộ kia thì ..khi nào rảnh cái đã ^^

Thấy bài viết hay không? Hãy cảm ơn Bloodchan bằng cách bấm vào "" nhé ^^

Về Đầu Trang Go down

[Dolls Family]

Bloodchan

Sex Sex : Nữ
Posts Posts : 10
Tiền Tiền : 423
Thanks Thanks : 3

Bài gửiTiêu đề: Re: Băng Tuyết Mon Aug 16, 2010 2:55 pm


Chapter 2:

Mở mắt nhìn xung quanh ,Hải Băng ngơ ngác nhìn mọi nơi đều trắng toát ,bên giường là Sao Băng đang ngủ gục cạnh cậu ,trời đã nhá nhem tối ,không gian im lặng bao trùm.

Khẽ động đậy ,Sao Băng giật mình ngồi dậy ,cô cười tươi nắm chặt tay anh :

_Hải Băng may quá anh tỉnh rồi…làm em lo quá….

_Đây là…bệnh viện_Đưa tay lên đầu cậu nhíu mày cố nhớ chuyện gì đã xảy ra với mình

Thấp thoáng đằng cửa phòng là bóng dáng của một người con trai có mái tóc vàng nhạt, đang tựa lưng vào tường

_Là Gia Hy đưa anh tới đây …_Sao Băng hồn nhiên vén mái tóc dài loà xoà trước mặt ,nhìn ra cửa ,nháy mắt với anh trai _Cũng nhờ anh ấy hô hấp nhân tạo mà anh còn giữ được tính mạng đó biết không?!

_Gia Hy ư?! _Những ký ức còn sót lại làm cậu chóng mặt ,hắn ta ,cái kẻ đã ngang nhiên nói cậu là …dễ thương đã cứu cậu ,mà lại bằng cách đáng ghét là môi kề môi nữa chứ , đúng là không chấp nhận được ,cậu định bước xuống thì một cơn chóng mặt nữa lại kéo tới làm cậu lảo đảo:

_Này ,cẩn thận chứ ,cậu vừa tỉnh lại mà …

Gia Hy lao vào nhẹ nhàng đỡ lấy thân hình bé nhỏ của cậu vào lòng dìu lên giường ,anh tặc lưỡi:

_Tôi không ngờ là cậu bị yếu tim ,xin lỗi nhé vì đã trêu chọc cậu…

Nhìn ánh mắt chân thành của Gia Hy cơn tức giận của cậu bỗng xẹp lép như con tép ,cậu lúng búng trong ngượng ngập:

_Không phải lỗi của anh….Gia Hy, lúc ấy…

_Bỏ đi, cậu không sao là tốt rồi…

Anh đưa tay ra ngắt ngang câu nói của cậu ,rồi vỗ nhẹ lên đầu một cách dịu dàng ,mỉm cười : “ Thôi nghỉ đi cho khoẻ…”

Không hiểu sao trống ngực của cậu đột nhiên đập rộn nhưng không phải là do bệnh tim ,mặt đỏ bừng cậu cúi gằm mặt xuống lý nhí:

_Cảm ơn anh…đã cứu tôi…

_Không có gì…


Gia Hy vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi ,lúc này cậu không thấy nụ cười đó đáng ghét như hôm qua nữa thay vào đó là một cảm xúc rất kỳ lạ mà chính cậu cũng khôngcắt nghĩa được nó là gì....

Sao Băng dịu dàng mỉm cười ,trong lòng cô bé thầm nghĩ : “ Cuối cùng thì anh hai và Gia Hy cũng trở thành bạn rồi”



*******************************


Thấm thoát mà cũng đã gần một tháng kể từ ngày hai anh em song sinh nhà họ Y chuyển tới trường này ,cũng nhờ sự kiện Hải Băng bị xỉu mà mối quan hệ giữa hai người cải thiện đáng kể…

Sắp tới lễ hội trường mỗi lớp 11 và 12 cùng tên hiệu phải tham gia đóng kịch để chào mừng cho các em lớp dưới hiểu thêm về ngôi trường mà mình đang theo học và hai lớp 11a8 -12a8 cũng không ngoại lệ.

Tất cả đều tất bật lo chuẩn bị cho lễ hội và duy nhất có một thành viên trong lớp 11a8 là nhăn nhó ,Hải Băng cau có quay mặt đi mặc cho những lời đe doạ cùng dụ dỗ của lũ bạn thi nhau tới tấp dồn đến.

Sự thể là như vầy ,trong trường mỗi năm đều có phong trào liên kết các lớp với nhau để tăng tình huynh đệ thắm thiết và giúp các em khối dưới ,các lớp trên bắt buộc phải tham gia diễn kịch nhưng lại là do…nam diễn kể cả vai nữ cũng thế ( lý do hiệu trưởng đưa ra là để tăng thêm tính hấp dẫn cho sự kiện ) nhờ thế mà năm nào trường cũng có những trận cười chảy ra nước mắt vì khôi hài ….Năm nay cũng vậy ,lớp 11a8 đề cử Hải Băng diễn kịch vì giả nữ chỉ có cậu là hợp nhất ,vì cậu cũng rất đáng yêu không thua gì Sao Băng ( anh em song sinh mà) thế nên trong lúc mọi người đang lo chuẩn bị cho lễ hội thì lớp 11a8 phải cắt cử người ra thuyết phục cậu ^0^

_Anh…tất cả vì lớp thôi …_Sao Băng dạt mọi người sang một bên cô đi vào gần anh nở nụ cười đằm thắm

_Anh không làm , đừng dụ anh mất công…_ Cậu quay mặt đi không nhìn vào gương mặt đang mỉm cười này ,cậu hiểu quá rõ cô em gái mình mà mỗi lần cô cười kiểu này là sắp có chuyện ,vì thế cậu cố gắng không để mắc mưu cô em tinh quái này…

Thấy không có tác dụng ,Sao Băng thay đổi chiến thuật ,cô lay lay tay anh trai rồi lại “bổn cũ soạn lại” :

_Anh ..không thương em sao?!_ Vẫn đôi mắt to long lanh ấy mọng nước_ Em biết mà ,anh ghét em…

Sụt sịt ,Sao Băng vờ đưa tay lau nước mắt .Trước cô em gái quỷ quái này cậu không còn gì hơn là đưa tay ra đầu hàng ,giọng cậu ỉu xìu :

_Anh làm …

Chỉ chờ có vậy ngay lập tức cô bé toét miệng cười đắc ý trong tiếng huýt sáo và tràng vỗ tay giòn giã của tụi bạn dành cho cô…

Biết là “tay đã nhúng chàm “ không kịp rút lại lời nữa nên cậu nhăn nhó thở dài:

_Vậy lớp ta và lớp 12a8 sẽ diễn vở gì?!

_Romeo và Julliette…_Sao Băng đáp gọn lỏn

………………………..

………………………….

1 phút im lặng trôi qua…

………………………………..

……………………………………….

1tiếng hét vang lên

WHAT………?!


_Trời ạ ! hết vở để diễn rồi hay sao mà phải là chuyện tình yêu lãng xẹt vớ vẩn này chứ…._ Hải Băng hét lên

_Ai nói với anh là vớ vẩn chứ?_Sao Băng nghinh giọng ,hai tay chống vào hông đưa đôi mắt tóe lửa nhìn cậu.

_Không có…_Cậu rụt vai lại ,đáp giọng rầu rĩ

_Vậy là tốt ,tiện thể nói luôn cho anh sốc luôn cả thể _Trong ánh mắt cô bé ánh lên tia nhìn nghịch ngợm.Trực giác mách bảo cậu sắp có chuyện chẳng lành sẽ xảy ra ,cậu lùi lại vài bước,dò hỏi:

_Em đang mưu mô chuyện gì thế?!

_Hì hì …anh sẽ đóng vai Julliette sánh vai với chàng Romeo-Gia Hy ,hai lớp đã quyết định như thế rồi …



1 con chuồn chuồn bay bay….
2 con chuồn chuồn bay bay….
Cả đàn chuồn chuồn bay bay….


NOOOOO…..


_Phản đối _Hải Băng gầm gừ

_Vô hiệu …_Sao Băng thản nhiên


Nãy giờ mọi người nín thở mải mê xem cuộc đối thoại diễn ra giữa hai anh em nhà họ Y sẽ có kết thúc như thế nào mà không ai để ý là tiếng chuông đã vang lên và cô giáo đã đi tới cửa lớp ,mọi người vội vàng ai vè chỗ nấy ,chỉ còn lại đương sự với sự tức giận ngút trời mà không biết kêu ai ^0^ ( tội nghiệp)






Chỉ còn hai tuần nữa là đã diễn ra lễ hội cả hai lớp 11a8 và 12a8 tất bật chuẩn bị ,trang phục diễn kịch thì đã đặt may xong nhưng không có người đi lấy ,nên quyết định thuộc về Sao Băng vì chỉ có cô mới có thể …nhờ vả Hải Băng đi lấy giùm (đúng hơn là mệnh lệnh mà cậu không -thể -không –nghe


Sáng chủ nhật , đúng 8h Gia Hy xuất hiện trước cửa nhà hai người trong bộ đồ thể thao mái tóc vàng rũ xuống mặt trông anh càng trở nên lãng tử hơn bao giờ hết .Vừa mở cửa Sao Băng đã không kìm được một tiếng khen ,mỉm cười đưa tay đập nhẹ vào đầu cô mấy cái anh bước vào nhà…

Hôm nay ,ba mẹ của hai người vẫn phải đi làm họ tất bật tối ngày ,Hải Băng vừa ra ngoài nên Gia Hy phải ngồi chờ ,trong lúc chờ đợi Sao Băng đặt trước mặt anh một quyển album và một tách trà ,cô tía lia:

_Anh xem hình của tụi em lúc nhỏ không anh,dễ thương lắm nha…

Đưa tách trà lên miệng tận hưởng hương thơm ngọt ngào của nó toả ra ,lật vài trang ảnh Gia Hy không khỏi cười thầm vì sự ngây thơ thuần khiết của cô bé .Sao Băng đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc chúm chím chỉ vào những tấm ảnh ngày xưa của hai anh em cô :

_Ngày bé tụi em hay mặc đồ giống nhau lắm ,mọi người nhầm liên miên ,nhất là anh hai toàn bị em ép mặc váy , để tóc ngang vai nhìn cực cute luôn..

_Mặc váy à?! cậu ấy sao?_ Gia Hy ngạc nhiên , đưa tay lật nhanh thêm mấy trang ảnh nữa quả nhiên là như hai bé gái .Vô tình ,chiếc vòng cổ Sao Băng luôn đeo trên mình trượt ra ngoài áo , đập vào mắt Gia Hy ,anh càng lúng túng hơn nữa :

_Sao Băng chiếc vòng của em…

_Nó hả…?!_Cô bé đưa tay lên chạm vào sợi dây hồn nhiên kể _Nó là một cặp với sợi dây của anh hai đó ,trên đời này chỉ có hai chiếc thôi à ,mặt sau có khắc tên của hai anh em em ,của em là chữ H còn của anh ấy là chữ S,ngày trước em nhớ có một lần về nhà ngoại xe bị hỏng giữa đường mà em thì mệt nên ngủ trong xe,anh ấy đi chơi về anh có kể là gặp một người bạn,anh còn tặng cho bạn ấy đó chiếc vòng hộ mệnh này nữa ,em thấy anh vui lắm nói suốt thôi…


Chập chờn trong ký ức xa xưa hiện về ,trong cánh đồng lau đầy nắng gió một cậu bé có mái tóc màu nâu nhạt mái tóc cắt ngang vai nở nụ cười rực rỡ như ánh nắng mai , đã đưa bàn tay nhỏ xíu ra động viên đứa bé nhút nhát đang khóc nhè vì chú chim nhỏ chết ,cậu bé ấy mặc một chiếc đầm màu hồng ren trắng ,phải chăng vì thế mà anh đã nhầm …nhầm …

_Không thể nào …không lẽ người đó là…_Trong đầu Gia Hy vang lên tiếng nói không thể bật ra

Đúng là chiếc vòng mà năm xưa người bạn đã tặng cho anh ,anh đã ngắm nó không biết bao nhiêu lần nên anh biết nó được khắc một chữ ,chỉ một chữ mà thôi ,,,,chữ S

Vậy là anh đã nhầm thật rồi ,người mà anh yêu thương nhớ vô vàn suốt cả quãng thời gian thơ dại ,tới bây giờ anh vẫn nghĩ là con gái đấy thực chất lại là nam..người đó là Hải Băng anh trai cô bé mà anh đã nhầm nên nói lời yêu….


Gia Hy hoang mang suy nghĩ ,bàn tay anh không nhúc nhích khỏi tấm ảnh trước mặt , đúng nụ cười này đã làm điên đảo trái tim anh, vẫn như xưa dù có lớn lên cũng không thay đổi có lẽ vì thế mà anh nhận ra ngay người bạn nhỏ ngày nào …nhưng….


Gia Hy không ngẩng đầu lên ,anh đã bỏ lỡ một cái nhìn cộng thêm một nụ cười khó hiểu trên gương mặt của Sao Băng…


end chap 2

Thấy bài viết hay không? Hãy cảm ơn Bloodchan bằng cách bấm vào "" nhé ^^

Về Đầu Trang Go down

Gửi bài mớiTrả lời chủ đề này
Tiêuđề

Băng Tuyết

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

.::Host up ảnh miểnphí: Clickhere! - Hướng dẩn sử dụng Diễn đàn:Clickhere!::.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: .:Giải Trí:. :: Fanfic-fiction :: Fic bản quyền-
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog